Hình xăm hoa bỉ ngạn: hình xăm cuối cùng của cuộc đời tôi

Ngày 24/06 năm 2019 | Tổng hợp | Tag:

Hình xăm hoa bỉ ngạn: hình xăm cuối cùng của cuộc đời tôi: Hoa bỉ ngạn còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” Theo truyền thuyết người ta hay kể rằng hoa bỉ ngạn là loài hoa duy nhất mọc dưới đường xuống hoàng tuyền, khi linh hồn trước khi đi qua cầu Nại hà bắc ngang bờ Vong xuyên,...

Hình xăm hoa bỉ ngạn: hình xăm cuối cùng của cuộc đời tôi: Hoa bỉ ngạn còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” Theo truyền thuyết người ta hay kể rằng hoa bỉ ngạn là loài hoa duy nhất mọc dưới đường xuống hoàng tuyền, khi linh hồn trước khi đi qua cầu Nại hà bắc ngang bờ Vong xuyên, sẽ gửi toàn bộ ký ức của mình cho hoa bỉ ngạn. Dù là đau khổ tuột cùng hay yêu thương thắm thiết hoa bỉ ngạn đều thu nhận những hồi ức đó.

Hình xăm hoa bỉ ngạn: hình xăm cuối cùng của cuộc đời tôi

Nếu có thứ gì khiến tôi nuối tiếc tột cùng thì đó chính là thời gian. Khi giật mình nhìn lại, tôi mới thấy, mình đã đi qua 1/3 cuộc đời, tiến gần hơn đến ngưỡng tuổi 30 mà tôi vốn run sợ. Nhìn lại năm cũ, tôi thảng thốt nhận ra mất mát lớn nhất không chỉ có 1 mà tới 2, 3…

Hình xăm hoa bỉ ngạn: hình xăm cuối cùng của cuộc đời tôi 13

Đó là người thân yêu ra đi, ký ức tuổi thơ lại vỡ mất một mảnh.

Đó là sức khỏe suy giảm, tôi không còn hoạt bát và đủ nhuệ khí cũng như nhiệt huyết để đeo đuổi những giấc mơ rong ruổi xa xôi.

Đó là khoảnh khắc cô đơn, tôi phát hiện ra đã đến lúc mình thực sự cần một ai đó ở bên để dựa dẫm. Và đã đến lúc, tôi cần trở thành chỗ dựa vững chắc cho gia đình mình.

Có một điều tới giờ tôi vẫn giữ gìn, chưa từng thay đổi. Ấy là tôi vẫn giống như năm cũ. Là một cô gái ưa đắm mình trong những khoảng không lơ lửng, thích phiêu hành trong thế giới nội tâm và miên man trong nỗi buồn vô tận. Thật may là công việc đã kéo tôi lại, nếu không, tôi sẽ chìm hoài trong cảm giác trống trải từ sáng tới tối.

Có gì khác hơn ư?

Có lẽ là…tôi béo lên 😀 Mỡ bụng tích tụ nhiều lắm, lần đầu tiên trong đời cân nặng vượt ngưỡng 55 =))

Còn gì nữa?

À, xấu hơn trước nữa. Mặt nổi mụn nhiều như bây giờ cũng là lần đầu tiên trong đời. Hồi trung học thức đêm liên tục, uống cà phê như nước mà da chẳng kém Ngọc Trinh. Ấy thế mà…bây giờ chỉ ngồi rung chân làm việc, ăn, ngủ mà nhan sắc “giật mình” đến mức kinh khủng.

Sinh nhật làm gì ư?

Từ năm 22 tuổi, tôi đã mất đi cảm giác hân hoan một cách tự động đến kỳ lạ. Nên sinh nhật cũng giống ngày thường. Đi làm, đi về, đi xăm với QQ và sau đó đi ăn cùng cô ấy.

Khác một chút, đó là năm nay tôi tiếp nhận hầu hết các lời chúc mừng thay vì phản ứng lạnh nhạt. Bởi tôi học được cách trân trọng. Còn đâu vẫn y nguyên.

Hình xăm cuối cùng

Vậy là tôi đã hoàn tất sở thích xăm hình của mình. Cứ cách 1 năm, tôi lại gặp anh Tiến 1 lần để “viết” gì đó lên người vào đúng ngày sinh nhật. Lần đầu tiên là vào năm 2012, tiếp theo là 2014 cho tới hôm nay 2016, các lần xăm đều chẵn ngày 01/11.

Hình xăm hoa bỉ ngạn: hình xăm cuối cùng của cuộc đời tôi 2

6 năm, 3 lần xăm, 4 hình tất cả, 3 hình chữ, 1 hình màu. Tôi cảm thấy như vậy là quá đủ cho tuổi trẻ.

Với hình cuối tôi xăm, đó là hoa bỉ ngạn – loài hoa u buồn nhất thế gian, là hình kết viên mãn cho toàn bộ số hình xăm trên người. Sở dĩ tôi chọn hình xăm này, là vì tôi trân trọng nỗi buồn của chính mình, và hy vọng chúng xảy ra đều mang một ý nghĩa nhất định nào đó. Một mặt, bỉ ngạn còn là tên ca khúc của Đổng Trinh mà tôi cực kỳ yêu thích, gợi nhắc tới mối tình của Vũ Văn Ung và Nguyên Thanh Tỏa trong một bộ phim Trung.

Bỉ ngạn là loài hoa dành để tưởng niệm những mất mát, và cả những nỗi u hoài vì cách biệt âm dương. Đây cũng là loài hoa đặc biệt nhất thế gian. Vì sao ư? Đấy là quy luật “có hoa thì không có lá, có lá thì chẳng thấy hoa”. Hoa và lá của bỉ ngạn tuy mọc chung rễ nhưng chẳng bao giờ được gặp nhau. Vì vậy, đây mới được mệnh danh là loài hoa dành cho nỗi nhớ.

Tôi vĩnh viễn sẽ ghi nhớ những ký ức tươi đẹp của tuổi thơ bên người mà tôi yêu thương, kính trọng như cha. Dù ông ấy đã đi xa mãi.

Tôi hy vọng những nỗi buồn của tôi sẽ khép dần lại theo những cánh hoa bỉ ngạn này.

Tôi cũng mong chính mình có thể vượt qua những trở ngại tâm lý, tinh thần để lạc quan sống, sống cho ra sống, tìm thấy khát khao sống hay ít nhất, phục hồi tinh thần và thể chất để theo đuổi được những ước mong.

Thực ra, hình xăm cuối cùng này, tôi có một chút hối tiếc. Nếu được lựa chọn lại, tôi sẽ không làm nó. Nhưng cũng tiếc là, tôi chẳng thể vặn ngược thời gian. Coi như, sự hối tiếc là nỗi buồn đầu tiên mà loài hoa màu máu này đã ban tặng. Tôi nhất định sẽ ghi lòng tạc dạ.

Lời cuối muốn nói gì hả?

Thì là: “Chúc mừng sinh nhật Ngọc. Hãy cứ cho phép bản thân tin rằng mình mới chỉ 24 tuổi. Vẫn còn 1 năm để thực hiện cuốn sách đầu tiên, còn 6 năm để mua được nhà như ước nguyện và còn rất nhiều năm để tiếp tục chờ đợi một người. Bởi còn nhiều thời gian như vậy, nhiều thứ để làm như vậy, nên nhất định phải sống khỏe mạnh, thật khỏe mạnh để có thể làm từng thứ một. Nhé!”

Mong mọi điều tốt đẹp nhất cho em.

Khi nhắc đến hoa bỉ ngạn người ta nhay nhắc đến niềm đau thương, sự chia ly và tuyệt vọng. Bởi hoa Bỉ Ngạn thường nở vào xuân phân đây là thời gian mà theo lời dạy của phật trong thời gian 7 ngày của mùa thu, người sống có thể đi vào thế giới của người chết để gặp gỡ ông bà tổ tiên. Với người Nhật, đây cũng là dịp họ đi thăm viếng sửa sang mồ mả của những người đã khuất.

Có thể bạn quan tâm